Toàn quốc Đôi chân nhỏ chậm đò, mơ nhịp cầu nối bờ Hồng Lam

Thảo luận trong 'Tin Tức 24h Qua' bắt đầu bởi maingoc4000, 2/10/16.

  1. maingoc4000

    maingoc4000 Member

    Tham gia ngày:
    15/8/16
    Bài viết:
    44
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nữ
    Từ khóa : luyện nghe tiếng anh online
    GD&TĐ - Nằm giữa một bên bờ là tỉnh Nghệ An và bên bờ kia là đất Hà Tĩnh, thôn Hồng Lam thuộc huyện Nghi Xuân (Hà Tĩnh) biệt lập như một “ốc đảo”, gặp với hàng loạt khó khăn…hằng ngày bên bờ Hồng Lam vẫn vọng lên các tiếng gọi đò.
    [​IMG][​IMG][​IMG][​IMG][​IMG][​IMG]
    Đường sang sông cách trở

    chúng tôi đến Hồng Lam vào những ngày cuối tháng 3 cũng là lúc những đợt gió mùa tràn về. Đến được bến đò Hồng Lam, còn phải chờ mất cả tiếng đồng hồ mới có đò đưa chúng tôi qua sông.
    Chỉ cách thị trấn Nghi Xuân (Hà Tĩnh) dao động hơn 1km, Xuân Giang 2 hay còn mệnh danh “ốc đảo” Hồng Lam được mệnh danh như một hòn đảo nằm lọt giữa dòng sông Lam, với qui mô dao động 4 km2. Phương tiện duy nhất để đến được đây đó chính là đò. Đây cũng chính là phương tiện duy nhất để tiễn người dân sang sông lên xã, vào chợ, đưa các em sinh viên đến lớp.
    Nhìn từ xa, Hồng Lam như một con rồng khổng lồ dũng cảm vươn mình theo dòng sông Lam ra biển lớn, xung quanh bờ được phủ một màu xanh dịu dàng của rừng cây. Nhưng có lẽ khi đến đây tôi mới thấu hết sinh sống lam lũ của người dân và có qua đò mới thấu hết được sự nguy nan của những chuyến đò ngang.
    Trên chuyến đò đến bên Hồng Lam, chúng tôi bắt gặp hình ảnh một người phụ nữ, tay xách chiếc cặp, đầu vẫn còn đội nón bão hiểm đang hớt hả chạy về phía con đò, anh chủ lái đò cho biết đó chính là cô giáo Đậu Thị Nghi, thầy cô giáo trường Mầm non Xuân Giang.
    Nhà cô giáo Nghi ở phía bên kia bờ sông Xuân Giang 1, nên hàng ngày cô phải đi đò để đến trường. đều đặn hàng ngày 2 lần, buổi sáng 7h sang 11h về, buổi chiều 2h qua 5h về. Có những khi nước lớn, đò tròng trành không sang được bờ là cô Nghi phải ở lại.
    Ngồi chung chuyến đò, cô Nghi tâm sự: “Trước đây cô giảng dạy tại trường Mầm non Xuân Giang (phân cụm 1) 15 năm, còn hơn 2 năm nay cô được phân sang giảng dạy tại phân cụm 2. nên mỗi ngày cô phải sang sông bằng đò để giảng giải, giờ trường mầm non chỉ con 11 cháu nhưng hơn lúc nào hết tôi vẫn thì mong cái chữ cho đến với lũ trẻ ở “ốc đảo” này”.
    Tuy nhà nghèo, nhưng những đứa trẻ trên “ốc đảo” Hồng Lam vẫn được học tập đến nơi đến chốn.
    Ông Đinh Hải Long, một người cao tuổi trong làng cho rằng, hiện làng Hồng Lam có khoảng hơn 30 người đậu đại học, cũng có nhiều người thành đạt, nhưng có lẽ vì đường qua sông còn cách trở nên không ai muốn trở lại quê.
    Dù ở bên kia sông nhưng mọi hoạt động đều phải tham dự ở bên này chính bởi vậy mà việc đi lại của người dân trở thành nổi bất an của những cấp chính quyền tỉnh thành và nhân dân nhất là vào mùa mưa lũ.
    Tiếng gọi đò
    quay lại trên chuyến đò cuối cùng, chúng tôi được chứng kiến cảnh chen lấn của những hành khách, những người nông dân lam lũ. Sau một ngày làm việc, có lẽ ai cũng nóng lòng quay lại nhà nên cứ cố chen lấn tìm cho mình một chỗ trên con đò bé nhỏ.
    toàn bộ hành khách, phương tiện và thương phẩm đều được chất lên đò. Sau mấy phút chờ đỡi xem có ai đến chậm hay không bác lái đò cho đò rời bến. Dường như con đò gồng ra sức mình lên để dịch chuyển rồi nó cũng quay đầu và tiến về phía bên kia bến.
    Khi đò đi được khoàng vài trăm mét sẽ có 2 em sinh viên dắt xe đạp hớt hải chạy tới. Nhưng đã chậm mất rồi, chuyến đò cuối cùng trong ngày đã rời bến. Chúng cố gắng dùng hết sức để gọi bác lái đò, nhưng có lẽ tiếng gọi yếu đuối của chúng không thể kéo nổi con đò chật ních quay trở lại.
    Tuyệt vọng, một đứa ngồi sụp trên bến sông nhìn theo con đò mờ xa ngày càng với với bóng hoàng hôn. Thấy thương hai đứa trẻ, chúng tôi dừng lại an ủi chúng và được biết, vì khi tan trường, chiếc xe đạp cà tàng bị hỏng nên chúng nó về muộn. Giờ chưa thể về chắc người thân đang mong ngóng, lo âu lắm, phải tìm nhà quen ngủ lại để chờ chuyến đò thứ nhất vào ngày mai.
    Được biết luôn đây không phải là lần thứ nhất bị nhỡ đò vì ngày nào chúng cũng phải sang sông để đi học. Cả làng chỉ có mỗi con đò có thể phải đến đúng giờ nếu không sẽ không được sang sông và cũng bởi vậy mà chúng thường ngày phải nghỉ học.
    Mỗi khi mưa gió là đò nghỉ chèo để bảo đảm an toàn theo đòi hỏi của cấp trên. Mà thiên nhiên, thời tiết thì bất thường, mỗi khi trời trở gió là trường học lại trống rỗng vì chưa có đò đưa sang sông.
    chưa biết có phải do đường qua sông cách trở khó khăn nên sinh viên phải bỏ học giữa chừng, còn đứa theo học luôn cũng ngày đi ngày nghỉ vì lẽ đó mà tri thức cứ hỏng ngày càng đến khi không theo được bạn bè lại bỏ học.
    Khi được hỏi về ước mơ của chúng ta, một đứa bảo: “Cháu chỉ ước đò quay trở về để được về nhà. Còn đứa kia thì bả dù sao hôm nay cũng không được về nhà. Nếu được ước luôn thì ước thì một cây cầu bắc qua sông để hôm nào cũng được đi học và không lo phiền tai nạn khi ngồi trên đò lênh đênh giữa sông nước….
    Một cây cầu bắc qua sông phục vụ nhu cầu di chuyển là ước nguyện lớn nhất của bà con xóm đảo. Có nối liền với bờ sẽ Hồng Lam mới có cơ hội phát huy và thi công nông thôn mới.
    không biết đến bao giờ ước mơ ấy trở nên hiện thức để những chuyến đò lùi vào ký ức cho những khát vọng tương lai của người dân Hồng Lam nhìn chung và các bước nhân nhỏ bé, yếu đuối kia kịp về với mái ấm để mai lại đến trường mà không bất an chuyện chậm đò.
    Huy Hiếu – Minh Thư
    VietBao.vn
    VietBao.vn