Hồ Chí Minh Không ai hạnh phúc tuyệt đối

Thảo luận trong 'Chợ Linh Tinh' bắt đầu bởi hungbc80, 7/8/16.

  1. hungbc80

    hungbc80 New Member

    Tham gia ngày:
    27/7/16
    Bài viết:
    6
    Điểm thành tích:
    1
    Đã lâu lắm rồi. Dễ đến hơn chục năm, tôi mới gặp lại Lực, bạn học thời phổ thông của tôi. Thời niên thiếu, tôi và Lực là hai thằng bạn thân, nhưng học khác trường. Lực học trên trường huyện còn tôi học trường làng. Lực học không khá nhưng được cái cần cù. Học xong phổ thông, Lực thi vào trung cấp Điện lực. Còn tôi sau khi tan vỡ ước mơ, tôi đành chấp nhận số phận với cái nghề điện tử,... Chúng tôi bặt tin nhau từ đó, vì là thời bao cấp, mọi thông tin liên lạc đều bằng thư tay, gửi thì bị thất lạc rất nhiều. Làm bằng đại học uy tín giá rẻ

    Bất ngờ gặp nhau, tôi không thể nhận ra bạn vì Lực đổi khác quá nhiều. Hắn mập và bệ vệ như một con gấu. Lực kéo tôi về nhà, đó là một ngôi nhà hai tầng khang trang, ở trung tâm thành phố. Cả nhà đi vắng chỉ có hai chúng tôi, Lực mở tủ lôi ra một chai rượu và một ít đồ nhắm. Chúng tôi chạm ly, sau vài ly Lực như đã hơi ngà ngà say vì rượu rất mạnh, dù Lực là một tay uống rượu rất khá. Còn tôi, chỉ nhấm nháp một chút, Lực hiểu tôi là người không biết uống rượu nên không ép. Chúng tôi hàn huyên tâm sự, ôn lại những kỷ niệm năm xưa, những buổi trưa câu cá ngoài suối thật hào hứng... Rồi chúng tôi kể cho nhau nghe về chuyện gia đình riêng tư. Lực kể cho tôi nghe: vợ Lực là một giáo viên, đang công tác tại một huyện xa, họ đã cưới nhau mười mấy năm mà chưa có con... Đang nói chuyện Lực ngừng lại để nghe điện thoại, lát sau Lực bảo tôi ở nhà đợi, Lực phải ra bến xe đón vợ về thăm. Tôi xin phép cáo từ, Lực liền cầm luôn chìa khóa xe của tôi để trên bàn :
    - Lâu ngày mới gặp nhau, mời ông ở lại chơi chiều hãy về, để tôi còn giới thiệu bà xã tôi với ông chứ!
    Nể bạn, tôi đồng ý. Lực lấy xe của tôi, nổ máy phóng vụt đi. Tôi hơi mệt nên khép cửa nhà, ngả mình trên đi văng và ngủ thiếp đi. Tôi mơ thấy Vân, cô bạn học dưới tôi một lớp năm xưa. Tôi vẫn thầm thương, trộm nhớ suốt năm cuối cấp của thời còn đi học. Ngày đó tôi yêu Vân lắm nhưng không dám ngỏ. Hình như Vân không biết vậy nên chẳng để ý…
    Xem tiếp: Không ai hạnh phúc tuyệt đối...