Toàn quốc Thời trang là sự lặp lại đến kinh ngạc

Thảo luận trong 'Thời Trang Nữ' bắt đầu bởi thanhpm1989, 15/4/16.

  1. thanhpm1989

    thanhpm1989 Member

    Tham gia ngày:
    4/10/15
    Bài viết:
    119
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nữ
    Thì ra thời trang là sự lặp lại đến kinh ngạc. Hai mươi năm trước, mẹ cũng mặc áo sơ mi trắng, quần jeans cạp cao và giày cao gót đế thô – đúng với xu hướng bây giờ.

    Cô bé con không thích tủ đồ của mẹ. Nó quá rắc rối và khó hiểu. Cái áo vest cứng quèo quẹo thế kia mà mẹ cũng mặc được à? Sao mẹ lại mặc cái áo đính nhiều hạt nặng nề thế này? Còn cái khăn này nữa? Chắc chắn mình sẽ không bao giờ động tới đâu.
    Tuổi dậy thì, con gái bắt đầu để ý xem mẹ có bao nhiêu chiếc áo mới mỗi tháng. Nhưng vẫn chẳng thể “vào mắt” được quá vài ba thứ. Kể cả cái váy mẹ mới may kia nữa, sao người lớn có thể mặc váy dài thế này nhỉ? Dài quá gối lận. Đến là nóng nực và bất tiện.
    Mười chín tuổi, đi học Đại học xa về thăm nhà. Ba lô con gái chẳng có gì ngoài mấy món quà nho nhỏ cho gia đình, đến quần áo mặc nhà cũng quên mang theo. Con gái mượn tạm bộ đồ ngủ của mẹ. Lần đầu tiên, con gái mặc bộ đồ mình vẫn chê “già nua” ấy vào. Đúng là già thật. Nhưng cũng thật lạ. Vô cùng thoải mái. Lại còn thơm mùi của mẹ nữa.

    Xem thêm:
    >> Shop giay tay uy tín nhất

    >> Các mẫu giày lười nam đẹp được ưa chuộng nhất

    Hai mươi hai tuổi, con gái trở về nhà nghỉ ngơi sau bốn năm Đại học dài đằng đẵng, vừa xả hơi vừa lấy lại năng lượng để bước vào một cuộc hành trình tự đứng trên đôi chân của mình. Con gái mang về nhà cả một va-ly đầy những áo quần mua ở chốn Thủ đô. Nhưng chỉ mang về và treo lên ngay ngắn thôi, chứ không mấy khi động tới. Con gái chỉ thích mặc đồ của mẹ.
    Hai mươi lăm tuổi, khi đã có một việc làm ổn định, khi những chuyến về thăm nhà thưa dần vì công việc, con gái chỉ biết giở hình mẹ ra ngắm mỗi ngày cho đỡ nhớ. Lần đầu tiên, con gái thấy ngưỡng mộ “gu” thời trang của người mẹ không còn trẻ.

    [​IMG]

    Nhìn lại mẹ của hai mươi năm trước, lúc con gái lên năm, lúc còn là một cô bé, những thứ váy áo con gái từng chê ỏng chê eo của mẹ năm nào giờ hiện ra trong những tấm ảnh loang nổ, trở nên long lanh và thật “sành điệu”.
    Thì ra thời trang là sự lặp lại đến kinh ngạc. Hai mươi năm trước, mẹ cũng mặc áo sơ mi trắng, quần jeans cạp cao và giày cao gót đế thô – đúng với xu hướng bây giờ. Nhưng con gái không thấy cô người mẫu nào mặc đẹp bằng mẹ trong bức hình ấy cả.
    Trở về nhà ở tuổi hai lăm, con gái thích thú với việc ngồi mân mê trước tủ đồ của mẹ cả ngày trời, để nhõng nhẽo với mẹ rằng “Cái áo vest xanh da ngọc của mẹ ngày xưa đâu nhỉ?”, “Sao lâu rồi con không thấy mẹ mặc cái áo thun kẻ trong ảnh này?”... Nhưng con gái cũng không đợi mẹ trả lời vì biết những thứ ấy là của mười lăm năm về trước rồi, làm sao mẹ còn giữ được hết?
    Ở tuổi hai lăm, con gái bỗng dưng thích phong cách của mẹ lắm lắm. Không chỉ là bộ đồ mặc nhà mát rượi mẹ tự may đâu, mà còn là chiếc khăn lụa màu đến là “độc”, chiếc áo sơ mi rộng đến là hợp xu hướng hay chiếc quần trắng mẹ cất trong góc tủ cả mấy năm nay nữa… Con gái lôi hết ra, ướm từng thứ một, xoay qua xoay lại trước tấm gương lớn. Rồi cũng chẳng cần đợi con gái phải xin xỏ, mẹ lôi thước dây, thước kẻ, kéo cắt và mấy viên phấn ra, cặm cụi sửa lại từng thứ cho hợp với cô con gái luôn là bé bỏng của mẹ.
    Mẹ rồi sẽ già đi. Con gái của mẹ rồi sẽ khôn lớn thêm. Nhưng dù ở đâu, chỉ cần có chiếc áo của mẹ ở bên, nghe thấy tiếng kéo của mẹ, con gái sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua và nhanh trở về bên mẹ.