Toàn quốc "Trước tài hoa thế mà giờ lại khiến công nhân thôi à?"

Thảo luận trong 'Tin Tức 24h Qua' bắt đầu bởi maingoc4000, 28/9/16.

  1. maingoc4000

    maingoc4000 Member

    Tham gia ngày:
    15/8/16
    Bài viết:
    44
    Điểm thành tích:
    6
    Giới tính:
    Nữ
    Keywords : luyện nghe tiếng anh online
    - 2 bài viết "Nuôi con kiểu mì gói" và "Bí mật của những bà mẹ thư thái nhất thế giới" làm chúng tôi nhận thấy thực sự được đánh thức.
    Hậu quả của những người mẹ nuôi con kiểu "mì gói"
    Bí mật của các bà mẹ thư thái nhất tất cả các nước
    Cần điểm số cao hay hạnh phúc trẻ thơ?
    Khuyên thanh niên học nghề, Thủ tướng Singapore đau đầu với Mẹ Hổ

    chúng tôi nhớ tới câu chuyện học hành của chúng ta mà chúng tôi từng buồn khổ ròng rã lâu đời, nhớ tới mẹ chúng tôi, tới chú bác, cô dì, anh chị em mình xuyên suốt trong một cái nhìn nhất quán: phải học thật cao thủ, phải đứng đầu lớp, phải đỗ đại học và phải thành đạt trong xã hội.
    [​IMG]
    Thời đi học, tôi được các giáo viên xuất sắc đứng lớp phân tích là một sinh viên có tố chất, chúng tôi luôn luôn đứng đầu lớp và mải mê ôn luyện trong các kì thi học sinh tài cán. Giải nhất văn toàn tỉnh năm lớp 5 khiến ngôi trường làng mà tôi theo học được nêu tên thường xuyên trên đài phát thanh huyện.
    Cấp 2, tôi theo học trường chuyên, lúc thi học sinh tài giỏi lớp 8 để chọn đội tuyển dụng 10 học sinh chuẩn bị ôn luyện cho kì thi cấp tỉnh lớp 9, chúng tôi đỗ vớt học sinh tài danh huyện và bật khỏi đội tuyển.
    Mẹ tôi cực kỳ bực, mẹ thường xuyên nói xa gần rằng mẹ thất vọng ra sao và chúng tôi phải nỗ lực thế nào.
    Vậy là mẹ dành làm mọi việc nhà, tôi chỉ có việc học để chuẩn bị tốt nhất cho đợt thi chọn lại vào đầu năm lớp 9.
    Năm đó, tôi dành lại nằm tại đứng đầu đội tuyển dụng và thi chọn vào đội tuyển văn cấp tỉnh, chúng tôi tiếp tục lọt vào đội tuyển dụng văn tỉnh nhà để rèn luyện cho kì thi nước.
    Khỏi phải nói, bố mẹ và thầy cô giáo vui mừng cỡ nào. mọi người động viên chúng tôi hết mức. Năm đó, tôi đạt giải ngợi khen trong số 4 giải của đội tuyển của tỉnh. không thể diễn tả hết sự hân hoan, vui sướng của phụ huynh, thầy cô, bản thân tôi được bạn bè ngưỡng mộ coi như một tấm gương.
    Cấp 3, chúng tôi theo học chuyên văn trên thị xã.
    Sự khác biệt hoàn toàn về lối sống, cách ăn mặc, lời ăn tiếng nói và sự hiểu biết sinh sống làm tôi thấy mình lạc lõng, vô vị. tôi khép mình, đi về như cái bóng và rơi vào trầm cảm tới mức phải xin chuyển về quê học.
    chúng tôi phát chán, không còn thiết tha gì với việc học hành, suốt ngày trốn tiết, ngồi trong lớp ngủ gật, có lúc nghỉ học không lý do làm cô chủ nhiệm ngán ngẩm suýt hạ hạnh kiểm.
    Không ngờ con gái lại tuột dốc không phanh, mẹ chúng tôi cảm thấy nhục nhã khi con học yếu kém, thường chửi mắng tôi không tiếc lời, rằng nuôi tôi phí công vô ích.
    May mắn là tôi vẫn cố gượng để thi đỗ tốt nghiệp loại trung bình và tự biết mình sẽ rớt đại học ngay khi kì thi chưa tiến hành. B
    ạn bè cùng khóa đến chơi nhà, thông báo đỗ hết trường nọ tới trường kia. Cầm giấy báo điểm đại học, còn chút sĩ diện cuối cùng đủ để chúng tôi trốn biệt trong gia đình mấy tháng trời, không dám ló mặt ra bên ngoài.
    Một năm ôn thi lại thật đau khổ vì mẹ chúng tôi sẽ cực khổ, than thở và coi tôi là đứa con trời đánh. Thi đại học lần 2, tôi trượt vỏ chuối từ đại học tới cao đẳng và mẹ tôi tắt hết mong ngóng vào con gái. Có lúc mẹ còn hỏi tôi: "Chắc từ xa xưa mày toàn quay cóp bài mới đạt giải phải không, sao giờ mày ngu thế!".
    chúng tôi đi học trung cấp và không mảy may chăm sóc tới việc mẹ mong tôi thi lại đại học lần 3.
    từ xa xưa mẹ tự hào về tôi chừng nào mãi giờ mẹ tôi thẹn thùng về tôi ngần ấy. Gánh nặng danh dự và niềm tin của mẹ đã làm chúng tôi sống dằn vặt mình hầu như năm rồi đây, đến mức không năm nào đến tháng 7, tháng 8 là chúng tôi không mơ thấy cảnh mình thi rớt đại học.
    Sau rất nhiều nỗ lực vượt qua mặc cảm thất bại, chúng tôi yên phận khiến công nhân tại một huyện ngoại thành.
    tôi không thích bạn học cũ hỏi cái câu là "trước tài cán thế mà giờ lại khiến công nhân thôi à" hay "tiền lương kiếm được nhiều không?" Chỗ ở, chỗ làm mới mẻ đã làm chúng tôi vùi sâu câu chuyện buồn vào quá khứ, yên tâm làm ăn và nỗ lực.
    Khi khiến mẹ, tôi tâm niệm mình chưa thể gặp lại sai sót của mẹ chúng tôi ngày trước. Dù con trai tôi sẽ hiếu động, nghịch ngợm và học tập thiếu chú ý, chúng tôi ra sức không chửi mắng hay so sánh con với chúng bạn.
    động viên con nỗ lực từng chút một, con trai chúng tôi ngày càng ngoan ngoãn, học hành phát triển hơn.
    chúng tôi học cùng con, nhàn nhã thì hai mẹ con cùng đọc truyện, đọc báo với nhau.
    tôi không phản ứng thái quá với lời chê bai mà mọi người dành cho cậu con trai hiếu động.
    tôi hướng mình tới nghĩ ngợi tích cực là khi mình quan tâm thực sự tới con đảm bảo con thì khá lên.
    Nếu con không thay đổi mà chỉ đạt lực học ở mức bình thường luôn tôi cũng vui tươi chấp nhận và mình nhìn ra các mặt mạnh của con như con rất tự tin ở chỗ đông người, mau chóng, hoạt bát. tôi muốn con được mỉm cười nhiều hơn, không phải khóc mếu lo phiền vì điểm số.
    Ngày hè, tôi cho con về quê chơi với ông bà, cháu thích đi câu cá, thích được chơi đùa với bạn bè, thích đọc truyện Đô rê mon.
    Niềm vui của bé nhỏ bé thế thôi, nếu mình chỉ vùi đầu vào lo kiếm tiền, lo bắt con học tối ngày để chạy đua với thiên hạ sẽ con thật tội nghiệp biết bao.
    Mong sao, con sở hữu tuổi thơ đúng nghĩa và tôi cũng tự cho mình các phút giây thanh thản đọc sách, ngắm hoa.
    quan niệm thả lỏng con cho bé tự vẫy vùng, tự kiếm tìm niềm vui bên trang sách khi đọc bài thơ hay, giải đúng bài toán khó làm cả hai mẹ con đều cảm thấy học hành bớt đi các stress không đáng có.
    • Mỹ Đức
    Xem thêm:
    Hậu quả của các bà mẹ nuôi con kiểu "mì gói"
    Bí mật của những bà mẹ thư thái nhất tất cả các nước

    VietBao.vn
    VietBao.vn